Tôi bán căn nhà vợ tự mua lấy tiền chữa bệnh cho mẹ thì có gì mà cô ấy làm loạn lên

Vợ chồng tôi lấy nhau được 12 năm nay. Chúng tôi cũng có 2 con nếp tẻ đủ cả. Vợ tôi là nhân viên sale một công ty truyền thông, thu nhập của cô ấy từ 10 đến khoảng 25 triệu tùy theo hoa hồng mỗi tháng. Còn tôi là trưởng nhóm kỹ thuật một siêu thị điện máy với lương tháng 20 triệu đồng.

Có được công việc ổn định như vậy, thú thực tôi phải cảm ơn bố mẹ vợ nhiều. Chính họ đã giúp đỡ, xin việc cho tôi từ một nhân viên chỉ 6-7 triệu/tháng sang làm ở công ty này với mức lương cao như vậy. Tuy nhiên tôi phải đi làm xa nhà.

Ảnh minh họa: nguồn internet.

Hàng ngày ở nhà chỉ có vợ và 2 con sống cùng mẹ đẻ tôi. Bố tôi mất sớm, nhà chỉ có 2 anh em. Em trai tôi lấy vợ và sống ở nơi khác vì vợ nó bảo không thích sống chung. Còn tôi là anh trưởng nhưng cưới sau nên ở cùng với mẹ.

Cứ một tuần tôi về nhà với vợ con 1 lần. Những lần con trai về, mẹ tôi thường hay lôi con dâu ra kể xấu lắm. Bà có vẻ không ưa vợ tôi ra mặt. Mặc dù công bằng mà nói vợ tôi thuộc dạng nhanh nhẹn, sạch sẽ, biết cách chăm sóc gia đình. Cô ấy cũng sống rất thật thà và được lòng anh em họ hàng đằng nội.

Nhưng chỉ duy nhất là mẹ tôi lại không ưa con dâu vì chê quá xuề xòa, thẳng tính. Có lúc thì bà lôi dâu thứ ra để so sánh với dâu trưởng. Có lẽ cũng vì vậy mà dù ở với vợ chồng tôi nhưng bà vẫn quyết định cho hết con trai thứ toàn bộ mảnh đất ở đầu làng và ½ căn nhà mà vợ chồng tôi đang ở.

Rất nhiều người trong họ lời ra lời vào xì xào mẹ tôi không công bằng, nhưng vợ tôi vẫn bảo:

“Bà có đất đai, nhà cửa cho ai thì cho. Điều này không ai có quyền phán xét cả. Phận là con không có cho mẹ thì thôi nên không được lời ra tiếng vào”.

Thấy vợ không tị nạnh gì về chuyện mẹ chồng thiên vị, tôi cũng yên tâm. Cho tới cách đây 3 năm, sau nhiều năm tích cóp, vợ tôi ở nhà đã tự mua được đất và xây nhà 2 tầng rộng rãi. Xây xong, cô ấy quyết định cả nhà chuyển ra đó ở vì thoáng mát và tiện đi lại.

Do không hỏi ý kiến mẹ chồng một lời nên mẹ tôi rất giận con dâu. Bà quyết không ra ở cùng, vẫn ở nhà cũ dù tháng nào vợ tôi cũng biếu tiền, có đồ ăn ngon vẫn bắt chồng con mang vào cho bà.

Tới đầu năm vừa rồi, mẹ tôi bị bệnh ung thư gan và cần số tiền chạy chữa rất lớn. 2 anh em tôi đều không đủ khả năng tài chính để lo cho bà vì em tôi mới xây nhà. Suy đi tính lại, tôi quyết định:

“Hay là mình bán căn nhà vợ chồng đang ở đi để lấy tiền chữa bệnh cho mẹ”.

Vợ tôi phân vân:

“Căn nhà này là do em tự mua nên không muốn bán. Anh xem bán mảnh đất mẹ đang ở đi, đằng nào thì bà cũng ra ở chung với vợ chồng mình”.

Tôi không nghĩ ngợi mà nói luôn:

“Đất cha ông để lại không thể bán được. Hơn nữa mảnh đó giá rẻ, không đủ tiền chữa bệnh cho bà”.

Vợ thở dài thườn thượt:

“Vậy anh muốn làm sao thì làm”.

Vợ tôi đồng ý bán căn nhà riêng của vợ chồng và lại dọn về căn nhà cũ ngày xưa ở để tiện chăm bà nội ốm đau. Có những đêm tôi thấy vợ khóc thầm, hỏi thì cô ấy bảo tiếc của.

Tôi nói thẳng:

“Mẹ chồng bệnh như vậy mà em còn tiếc. Không cứu mẹ sau lại ân hận”.

Vợ tôi hét lên như điên loạn:

“Tôi nói cho anh biết, lúc bà khỏe mạnh thì cho hết em anh đất đai nhà cửa, bà biết tôi là ai. Đến khi bệnh tật thì đem bán nhà mồ hôi nước mắt của cái đứa con dâu luôn bị coi rẻ. Làm sao tôi không xót xa cho được. Dù gì tôi cũng làm tròn bổn phận làm vợ, làm con dâu rồi. Gặp nhiều dâu khác còn khuya mới chấp nhận bán nhà lấy tiền chữa bệnh cho người hay coi thường xỉa xói mình”.

Nghe vợ nói mà tôi cũng phát điên lên. Sao tôi lại có người vợ suy nghĩ hỗn láo thế này?

You may also like...

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.